Hát xẩm là một trong những thể loại hát rong của người Việt thuở xưa và là thể loại đặc trưng của những người hỏng mắt. Họ thường đi từng tốp 2-3 hoặc 4-5 người, nhiều khi là những thành viên trong cùng một gia đình để biểu diễn ở những tụ điểm đông người ngoài trời.
Sức hấp dẫn của xẩm là ở những làn điệu hát với nhịp trống phách tươi vui cuốn hút khéo hoà cùng tiếng bầu, tiếng nhị nỉ non réo rắt và ở cả nội dung hết sức phong phú của lời ca.
Người hát xẩm tự sự về thân phận của mình, họ kể về nỗi khổ của những người nghèo khó, những cảnh đời ngang trái. Lại có những chuyện vui nhẹ nhàng hóm hỉnh, những bài châm biếm sâu cay các thói hư tật xấu, lên án những hủ tục, tố cáo tội ác của kẻ áp bức thống trị, đả kích bọn bán dân hại nước, nêu cao gương anh hùng liệt sĩ. Những người hát xẩm cũng là những người kể tài ba những truyện thơ được nhân dân yêu thích.
Các làn điệu chính của hát xẩm gồm: Huê tình, Ba bậc, Thập ân, Hà liễu… Ngày nay những người hát xẩm rong hầu như không còn nữa, song nghệ thuật của họ vẫn tồn tại và được trân trọng.
11 July, 2007
Đây là hình chụp bài viết của họa sĩ Võ Văn Quân, người sáng lập ra làng thêu tay cổ truyền XQ Đà Lạt.
Tôi ghé thăm nơi đây lần này là lần thứ 2 và rất tâm đắc với bài viết này của ông.
Hình chụp vào đầu tháng 5 năm 2007. (bấm vào hình để phóng to và đọc.)
"Đừng tự huyễn hoặc rằng mình quá tuyệt vời để rồi tự đẩy mình vào cô đơn, lạc lõng... Nhiều lúc tình yêu không ở đâu xa mà rất gần với bạn nhưng chính bạn đã vô tình lướt qua vì thiếu tinh tế và nghiêm túc. Hy vọng bạn sẽ nhận ra sự kỳ diệu khi tình yêu đến bằng cả cái tâm của mình chứ không phải bằng lý trí khô khan...
đừng đặt chuẩn quá cao trong tình yêu theo kiểu ước lượng hay so sánh bằng cách làm toán.
bạn chưa yêu vì bạn chưa tìm được sự đồng điệu về mặt tâm hồn.
…..người bắt đầu yêu cầu cao ở chính mình."
(trích từ mục nhỏ to tâm sự ở đâu đó!) ---------------------------------------------- <đây là từ mới trong ngày>
khánh kiệt tt (H. khánh: hết sạch; kiệt: hết) Hết sạch sành sanh: Vì nghiện ngập mà gia tài khánh kiệt.
Tại Nhật, vào mùa này, hoa Cẩm Tú Cầu (ajisai) nở rất đẹp. Đẹp nhất là vào khoảng trung tuần tháng 6. Nhân tiện, thấy một trang web có đăng hoa đẹp quá nên xin mượn đăng lại ở đây.
mầu xanh sức sống ----------------------------------------------
When I am down and, oh my soul, so weary; When troubles come and my heart burdened be; Then, I am still and wait here in the silence, Until you come and sit awhile with me.
You raise me up, so I can stand on mountains; You raise me up, to walk on stormy seas; I am strong, when I am on your shoulders; You raise me up... To more than I can be.
There is no life, no life without its hunger; Each restless heart beats so imperfectly; But then you come, and I am filled with wonder; Sometimes I think, I glimpse eternity.
You raise me up, so I can stand on mountains; You raise me up, to walk on stormy seas; I am strong, when I am on your shoulders; You raise me up... To more than I can be.
You raise me up, so I can stand on mountains; You raise me up, to walk on stormy seas; I am strong, when I am on your shoulders; You raise me up... To more than I can be.
You raise me up, so I can stand on mountains; You raise me up, to walk on stormy seas; I am strong, when I am on your shoulders; You raise me up... To more than I can be.
Bài này là bài hát chủ đề trong một bộ phim trên truyền hình nói về tình cảm của một anh chàng ở quê lên thành phố đô thị lớn như Tokyo để lập nghiệp. Thành phố hiện đại với những con người như bị "robot hóa" và gần như bị nhạt đi tình cảm con người.
Không có cơ hội ghi chép những ưu tư của mình, tôi cảm thấy mình thiếu thốn một cái gì đó.
Tiếp xúc với nhiều luồng suy tưởng, nhiều nguồn cảm hứng... tôi lại muốn cùng với trang nhật kí này, chia sẻ những "con chữ" trong não bộ của tôi ra đây!
Chắc tôi phải sửa đổi lại design của trang này lại thôi....
Sau đó, đem in ra làm hai bạn phát cho hai người nghiên cứu sinh được cử qua Nhật này học theo một chương trình dự án ODA. Quả thật, phản ứng của nhiều người đọc bài viết này cũng giống như tôi.
Nhiều lúc nghĩ, những người có cách suy nghĩ mới mẻ như thế này nên làm Thủ Tướng để dẫn dắt đất nước phát triển hơn là những ông cầm súng trong chiến tranh thì giỏi nhưng kém khả năng lãnh đạo đất nước....
償う事さえ出来ずに今日も傷みを抱き 夢中で駆け抜けるけれども まだ明日は見えず 勝利も敗北もないまま孤独なレースは続いてく tsugunau koto sae dekizuni kyoumo itamiwo daki muchuu de kakenukeru keredomo mada asuwa miezuni shourimo haibokumo nai mama kodoku na race wa tsuzuiteku
Và hôm nay, tôi vẫn phải gánh vác những nỗi đau khôn nguôi không thể xoa dịu được. Vẫn cứ cố gắng bươn chải lao vào cuộc sống, nhưng tương lai vẫn mờ tịt phía trước. Vẫn phải cố gắng cạnh tranh trong một cuộc đua, mà vẫn chẳng có chiến thắng hay thất bại.
Mới chủ nhật vừa rồi, thời tiết tuyệt đẹp. Và thế là mọi người đều đi ra ngoài, tới các công viên, bờ sông nơi có trồng thật nhiều cây anh đào để ngắm hoa. Người Nhật họ có một tập tục hằng năm là cứ vào ngày nghỉ cuối tuần của tháng 4 lúc hoa anh đào nở rộ nhất, họ cùng những người thân quen tập trung ngồi dưới những gốc cây anh đào để ngắm hoa và vui vẻ ca hát....
Thế mà hôm nay, sau một trận mưa xuân, tất cả đã rụng rời và cây chuẩn bị đâm ra những lá non bắt đầu một chu kì cuộc sống mới.
Có một lần tôi có đọc được một bài báo nói về "cái đẹp" của hoa anh đào. Người viết nói rằng một trong những nguyên nhân khiến người Nhật yêu quý hoa anh đào là bởi vì sự "ngắn ngủi" của nó. Nói về sự ngắn ngủi này, tôi liên tưởng tới hoa "quỳnh" chuyên nở về đêm. Có thời gian, tôi cố gắng thức đêm để chụp được hình hoa này.
Tại Nhật Bản, tháng 4 là tháng bắt đầu cho một chu kì năm mới. Ngân sách được bắt đầu vào tháng này, nhập học, bắt đầu đi làm tại công ti... mọi thứ đều bắt đầu từ tháng tư. Và cũng trong tháng này, hoa anh đào bắt đầu nở !!!
Tôi ưu tư nhiều về vận mệnh của bản thân mình và của đất nước. Tôi luôn nghĩ rằng, hẳn phải có cái gì đó u uất, trắc trở trong "văn hoá" Việt Nam nên đất nước chúng ta vẫn còn trong tình trạng như ngày hôm nay. Và thế là tôi ngày ngày cố gắng từng chút một, đi tìm cách giải bài toán trong sự hạn hẹp về mọi bề của bản thân.
Tôi rất thích đọc những tác phẩm của những tư tưởng tiến bộ. Biết tự xỉ vả cái "tầm thường" của mình để hướng tới một con người mới tốt hơn. Biết can đảm phủ nhận những cái nhỏ nhoi để hướng tới một cái thiện mĩ hơn.